Thứ Tư, 9 tháng 9, 2009

Nợ em


Tôi nợ em cả một đời trỉu nặng

Nợ nụ cười câu hát vội buông lơi

Nợ ánh mắt, nợ cả bờ môi

Cả nổi nhớ lắm khi điên dại

Tôi nợ em nợ những hẹn hò

Nợ những vuốt ve bàn tay mơn dại

Nợ tiếng thầm thì, nợ cả bờ vai

Cả nghẹn ngào trong vòng tay khắc khoải

Tôi nợ em nợ kiếp luân hồi

Nợ tiếng khóc thở than đêm giá lạnh

Nợ hao gầy, nợ những rong chơi

Cả cuộc sống em từ tay gắn nhặt

Tôi nợ em nợ đêm trăng vời vợi

Tôi nợ mãi câu nói: Anh yêu em!

(Bachvanson09)

Lặng thầm


Có một ngày con phố buồn ngơ ngác

Nắng thu vàng trải lối chờ nhau

Nơi căn gác thầm thì chuông gió thoảng

Chất men nồng ta lạc bước tìm nhau

Chút tơ trời ai lỡ dở xe duyên

Em lại chuốc thêm ít men cay đắng

Để anh ngỡ đùa vui trong chốc lát

Có đâu ngờ giờ bổng hoá “ngây ngô”

Và nỗi nhớ cứ đan dài theo năm tháng

Những vui buồn chợt đến chợt đi

Em cứ thế mãi ồn ào trong sâu thẳm

Để anh lặng thầm khắc khoải đến khôn nguôi
(Bachvanson09)

Tương tư

Có những ngày tâm hồn xào xạc

Rơi rụng buồn những kỷ niệm yêu thương

Anh cứ thế dần tan trong mộng ảo

Những muộn phiền cứ ào đến triền miên

Ôi nỗi nhớ ngày xưa là tơ mỏng

Em dệt thành chiếc áo yêu thương

Để ai mặc một đời luôn trăn trở

Yêu thương ngày nào giờ bỗng hoá ngây ngô
(Bachvanson09-7/9/2009)