Có một ngày con phố buồn ngơ ngác
Nắng thu vàng trải lối chờ nhau
Nơi căn gác thầm thì chuông gió thoảng
Chất men nồng ta lạc bước tìm nhau
Chút tơ trời ai lỡ dở xe duyên
Em lại chuốc thêm ít men cay đắng
Để anh ngỡ đùa vui trong chốc lát
Có đâu ngờ giờ bổng hoá “ngây ngô”
Và nỗi nhớ cứ đan dài theo năm tháng
Những vui buồn chợt đến chợt đi
Em cứ thế mãi ồn ào trong sâu thẳm
(Bachvanson09)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét